Trong sinh mat the chi nga dich bang son tinh. Webp

Trọng sinh mạt thế chi ngã đích băng sơn tình nhân review

Đánh giá: 8.8/10 từ 169 lượt

Cùng đọc truyện Trọng Sinh Mạt Thế Chi Ngã Đích Băng Sơn Tình Nhân của tác giả Ly Sắc Bỉ Ngạn tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website.

Thể loại: Trọng sinh, mạt thế, hiện đại, rùng rợn tang thi, băng sơn trung khuyển công x ngạo kiều nữ vương thụ.

Editor: Ansa, Phương Hoa giáo chủ
Beta – reader: Kumiko, Trí nhớ con cá vàng, Bách Thiên Niên Hồ, Thu Uyên
Tình trạng: 152 chương Sau cuộc cảnh xuân sắc, Dạ Mặc Nhiễm liền cất tiếng: “À, có chuyện này ta vẫn chưa từng nói cho ngươi biết…”Phương Cẩm lẳng lặng nhìn hắn.Dạ Mặc Nhiễm: “Ta đã từng chết một lần sau đó đã sống lại”Phương Cẩm: “Chuyện này còn những ai biết?”Dạ Mặc Nhiễm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như chỉ có Tiểu Hoa ở nhà bên”

Dạ Mặc Nhiễm: “Ôi chao ôi chao ôi chao? Ngươi đi đâu vậy?”

Phương Cẩm cầm súng nói: “Đi diệt khẩu.”

Dạ Mặc Nhiễm “…”

Miao ~~~ Mỗ là con mèo vô tội bị giết oan TT^TT

Đang tải Player đọc truyện…

Trùng Sinh Mạt Thế Chi Ngã Đích Băng Sơn Tình Nhân

Tác giả: Ly Sắc Bỉ Ngạn Editors:  Ansa, Phương Hoa giáo chủ Thể loại: Trùng sinh, mạt thế, hiện đại, rùng rợn tang thi, băng sơn trung khuyển công x ngạo kiều nữ vương thụ. Độ dài: 152 Beta – reader: Kumiko, Trí nhớ con cá vàng, Bách Thiên Niên Hồ, Thu Uyên

Nguồn: https://sweetdeath4u.wordpress.com

Giới thiệu:Sau một hồi vận động kịch liệt, Dạ Mặc Nhiễm lên tiếng: “À, có chuyện này, ta vẫn luôn dấu ngươi…”Phương Cẩm lẳng lặng nhìn hắn.Dạ Mặc Nhiễm: “Ta đã từng chết qua một lần, sau đó sống lại.”Phương Cẩm: “Còn có ai biết?”Dạ Mặc Nhiễm nhìn trời suy tư nửa ngày: “…Ta cũng chỉ nói với Tiểu Hoa ở nhà bên.”Dạ Mặc Nhiễm: “Ôi chao ôi chao ôi chao? Ngươi đi đâu vậy?”Phương Cẩm cầm súng nói: “Đi diệt khẩu.”Dạ Mặc Nhiễm “. . .”Miao ~~~ Mỗ là con mèo vô tội bị giết oan TT^TT— —— —— —— —— —— —— ——- Chương 1: Sống lại trở vềDạ Mặc Nhiễm không tin ái tình, cái loại tình cảm nhìn không thấy lại chạm đến không được sẽ chỉ làm hắn cảm thấy hư vô.Nhất là trong xã hội xa hoa trụy lạc hỗn tạp này, mỗi ngày đều phải diễn qua diễn lại những màn giao dịch thân thể cùng tiền tài chán ngán.Ái tình, sẽ chỉ làm người ta trở nên ngu không ai bằng, khiến kẻ khác chê cười mà thôi.Nằm ở trên ghế sa lon nhìn đèn thủy tinh hoa lệ, hắn ngẩn người đến cả nửa ngày.Tiếng nhai nuốt tựa hồ cứ quanh quẩn bên tai, cùng mùi tanh hôi nồng nặc xộc chẳng vào mũi, từng chiếc răng nanh lạnh lẽo bén nhọn xuyên vào da thịt, gây nên nỗi đau đớn cốt nhục chia lìa.Những thứ này cũng không quá đáng sợ, kỳ thực cũng không …Dạ Mặc Nhiễm chậm rãi đứng dậy, ôm đầu gối ngồi ở một góc sô pha.Khuôn mặt đã mất đi huyết sắc, nhợt nhạt đến đáng sợ, đôi mắt trước kia đã từng lấp lánh ánh lưu quang tràn đầy giờ đây cũng ảm đạm vô lực mà rũ xuống, chỉ còn lại trống rỗng cùng vô hồn.Dạ Mặc Nhiễm cơ hồ dùng tư thế trong bụng mẹ nguyên thủy nhất để tìm về một chút ấm áp, một chút cảm giác an toàn.Chuông điện thoại di động chợt vang lên, âm thanh thình lình đó làm thân thể Dạ Mặc Nhiễm run lên mãnh liệt, tim đập loạn sau sự kinh hách đưa hắn từ trong bóng tối sợ hãi kéo dần về với hiện thực.Dạ Mặc Nhiễm nhìn ánh sáng trên bàn trà mà run rẩy cả nửa ngày trời, bàn tay tái nhợt run run nhẹ vươn ra cầm lấy điện thoại di động.Vỏ ngoài kim loại lạnh lẽo tựa hồ còn ấm áp hơn cả đầu ngón tay hắn.Tay kia ôm lấy ***g ngực, gian nan nuốt nước bọt, hít thở sâu một hơi rồi mới bấm nút trả lời điện thoại.“Thiếu gia! Tổ tông! Ngươi cuối cùng cũng chịu nghe rồi, ngươi nghĩ muốn giết chết ta có đúng không? Ngươi là cha ta, ngươi là cha ruột ta rồi đấy!! Điện thoại không ai nghe làm ta nghĩ hay ngươi đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc rồi cơ?”Thư Vĩ không đợi Dạ Mặc Nhiễm mở miệng đã liên mồm tuôn ra một đống oán hận.Lần thứ hai nghe được thanh âm quen thuộc này, Dạ Mặc Nhiễm giống như tìm được một nơi để phát tiết, rốt cục không thể kìm nổi mà khóc òa.Thư Vĩ mãi không nghe thấy ai trả lời, lại hô vài tiếng: “Mặc nhiễm? Mặc nhiễm, ngươi ở đâu? Alô… Alô…”Dạ Mặc Nhiễm cắn chặt răng, kéo tay cầm điện thoại ra xa một chút, hít thở sâu vài lần để làm dịu bớt chút tâm tình, cố gắng để thanh âm của mình nghe bình thường một chút: “Ừm…”Chỉ phun ra một chữ cũng làm hắn nghẹn ngào đến độ không dám lên tiếng nữa.Thư Vĩ nghe thấy sự nỗ lực khắc chế trong thanh âm Dạ Mặc Nhiễm, cũng thoáng nghe ra một tia run rẩy, hắn không dám trêu chọc, giọng điệu có chút cấp thiết cùng lo lắng hỏi: “Mặc nhiễm, ngươi làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì rồi?”Dạ Mặc Nhiễm một lần nữa cố bình tĩnh lại, lên tiếng: “Không có việc gì, chút cảm mạo thôi, lại hơi ngạt mũi, ngươi tìm ta có việc?”Thư Vĩ không quá tin tưởng, nhưng là không hề truy hỏi thêm nữa: “Ta về nước rồi, ở nhà chị ta, mấy ngày nữa sẽ về thành phố S tìm ngươi, ngươi trong khoảng thời gian này có việc bận sao? Sợ ta đến nơi rồi ngươi lại chạy mất tăm nên mới nói trước cho ngươi một tiếng, ngươi là cái đồ thần long kiến thủ bất kiến vĩ, muốn gặp còn phải hẹn trước, đúng là VIP a.”*Thần long kiến thủ bất kiến vĩ: rồng thần thấy đầu không thấy thấy đuôi.Dạ Mặc Nhiễm trong lòng trầm xuống, hấp tấp nói: “Ngày hôm nay là ngày bao nhiêu?”“Mùng 7, sao vậy? Ngươi đừng nói cho ta ngươi không rảnh nha! Ta cho ngươi biết bản thiếu gia đã phải từ chối không ít mỹ nữ để đi tìm ngươi, ngươi không hoan nghênh ta còn chưa tính, nếu như ngươi còn…”“Được rồi!” Dạ Mặc Nhiễm cắt đứt Thư Vĩ lải nhải, có chút đau đầu xoa bóp thái dương: “Nhà chị ngươi ở đâu, ta đi tìm ngươi, vừa lúc ta phải ra ngoài.”Thư Vĩ ở bên kia nở nụ cười: “Cũng không khác nhau mấy, ngươi cứ đi đi, chúng ta có bao nhiêu lâu không gặp rồi, từ hồi tốt nghiệp tất cả mọi người đều chạy đông chạy tây, một chút cũng không nhớ tình bạn cũ, nếu không phải bản thiếu gia còn có chút nhân tính, thường thường kéo các ngươi hi hi ha ha ăn uống rượu chè, giao lưu tình cảm, thì giờ các ngươi còn ai nhớ…”“Thư Vĩ!” Dạ Mặc Nhiễm đầu càng ngày càng đau, hắn nhớ kỹ thuốc giảm đau còn mấy viên.Thư Vĩ tâm tình vui sướng, hì hì cười: “Đi nha! Ngươi chừng nào đến để ta ra đón.”Dạ Mặc Nhiễm cũng không cùng Thư Vĩ phí lời vô ích, nghiêm túc nói: “Thư Vĩ, ta không đùa ngươi đâu, ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có tin ta không?”Nghe được giọng điệu trước nay chưa từng thấy ở Dạ Mặc Nhiễm, Thư Vĩ sửng sốt, cố đè xuống cảm giác lo lắng đang cuộn lên trong lòng, hắn bỗng cảm thấy còn có chút bất an.“Tin! Mặc nhiễm, chúng ta là anh em hơn 20 năm nay rồi, ngay cả ngươi cũng không tin, vậy trên đời này có còn ai để tin tưởng được nữa? Rốt cuộc phát sinh chuyện gì rồi?”Dù ai nghe câu này cũng cảm thấy rất được an ủi, mà nhất là tâm trạng của hắn lúc này, lại càng làm hắn thấy cảm động không thôi.Sống mũi cay cay, ngẩng đầu lên không cho hơi nước đang tụ tập ở khóe mắt rớt ra, Dạ Mặc Nhiễm cảm thấy chính mình càng ngày càng trở nên quái dị rồi.“Ta biết ngươi đã rất nhiều năm không buôn bán gì, nhưng khẳng định vẫn có quen biết làm ăn. Ngươi nghĩ biện pháp mau chóng thu mua một ít hàng hóa, bạn bè ai có thể vay tiền đều mượn cả đi, càng nhiều càng tốt.”

Đánh giá

Trọng Sinh Mạt Thế Chi Ngã Đích Băng Sơn Tình Nhân 5 / 5 trong 3 đánh giá

Xếp hạng

N/A, 438 lượt xem

Thể loại

You may also like

You may also like

Bản edit chỉ up trên wattpad tytydauphu. Vui lòng tôn trọng công sức của editor Tên gốc: Kinh! Thuyết hảo đích tuyển tú tổng nghệ cánh nhiên Tác giả: Yến Bạch Bạch Editor: Tỷ Tỷ Đậu Phụ Nguồn raw+QT:…

Trong sinh mat the chi nga dich bang son tinh. Webp

Tác giả: Ly Sắc Bỉ Ngạn

Thể loại: Trọng sinh, mạt thế, hiện đại, rùng rợn tang thi, băng sơn trung khuyển công x ngạo kiều nữ vương thụ.

Editor: Ansa, Phương Hoa giáo chủ (sweetdeath4u.wordpress.com)

Beta – reader: Kumiko, Trí nhớ con cá vàng, Bách Thiên Niên Hồ, Thu Uyên

Tình trạng: Hoàn (152c) (12/07/2016)

———-

Giới thiệu

Sau một hồi vận động kịch liệt, Dạ Mặc Nhiễm lên tiếng: “À, có chuyện này, ta vẫn luôn dấu ngươi…”

Phương Cẩm lẳng lặng nhìn hắn.

Dạ Mặc Nhiễm: “Ta đã từng chết qua một lần, sau đó sống lại.”

Phương Cẩm: “Còn có ai biết?”

Dạ Mặc Nhiễm nhìn trời suy tư nửa ngày: “…Ta cũng chỉ nói với Tiểu Hoa ở nhà bên.”

Dạ Mặc Nhiễm: “Ôi chao ôi chao ôi chao? Ngươi đi đâu vậy?”

Phương Cẩm cầm súng nói: “Đi diệt khẩu.”

Dạ Mặc Nhiễm “. . .”

Miao ~~~ Mỗ là con mèo vô tội bị giết oan TT^TT

————

Review (xichvukhieuthien.wordpress.com)

Đây là một truyện T thích trong chùm truyện mạt thế trọng sinh đọc gần đây.

Nói về nội dung:

Truyện có 152 chương nhưng không dài lắm. Mạch truyện nhân vật mở đầu kết thúc tự nhiên, không làm tôi đôi chỗ bức xúc như những truyện khác.

Tình tiết không nhiều sóng gợn như bao truyện khác, nhưng không có nghĩa nhàm chán, đánh nhau, bị thương, cãi nhau, ấm áp, phản bội, bánh bèo, tiểu tam, người yêu thầm công thụ, huynh đệ tốt, cp phụ, tình cảm cha con anh em cậu cháu, hài hước, kịch tính, quái vật, tạm thời li biệt… đều có.

Nhưng mà đều miêu tả không sâu đậm, bởi tính cách của abh thụ vốn nhạt, đạm (mọi người thấy đây là một công tử trích tiên không thuộc về chốn nhân gian khói lửa). Đời trước, anh chỉ quan tâm âm nhạc và người nhà. Đời này anh chỉ quan tâm người kia, người nhà và tự tại.

Vì nhạt nên anh dù có sức mạnh anh cũng không tham gia chiến đấu tranh đoạt gì và cũng muốn người đó an tâm.

Vì anh nên dù anh có cứu bạn, bạn cũng không biết đâu. Cũng vì thế nên mới có một lần phản bội, giản tiếp khiến kiếp trước chết.

Thật ra tâm anh rất mềm mại, ôn nhu như tiếng đàn của anh vậy.

Người kìa, có thể miêu tả bằng cụm từ “giống loài sắp tuyệt chủng cần được bảo vệ”. Có tiền, có thế lực, có địa vị, có dung mạo (tuy không bằng anh), có thể lực (cái này thì hơn rồi), về mặt tình cảm thì vẫn dùng cụm từ ở trên để miêu tả.

Anh ấy tốt đến mức thiên địa cũng ghen ghét mà (với người yêu). Cho nên mới khiến người đạm mạc như anh thụ lấy hết tim gan để đổi lại.

Trong truyện, tức sau khi trọng sinh, bạn thắc mắc sao tình cảm, tính cách, tình cảm của anh Thụ thay đổi hoàn toàn thế. Người mà, đau đớn khổ sở chạy trốn tang thi, tất cả những kiêu ngạo, bất tuân đã bị tận thế ném xuống đất rồi đạp cho đến nát rồi. Cột chống duy nhất của anh ấy chính là người đó. Tính cách đã méo mó sẵn, giờ còn bị uốn vặn hơn. Sau đó, chết đi, sống lại. Còn sợ gì chết một lần nữa. Thậm chí muốn chết để không nếm lại hương vị tận thế.

Anh Thụ có được sức mạnh nhưng không đi chiếm thành đoạt đất mà chỉ sống vui vẻ, tự tại. Đấy hợp với tính cách của anh.

Chuyện có vài chi tiết hài hước, nhờ bạn tiểu Võ và miệng độc của anh.

Cái kết bất ngờ, thú vị.

Điều không thích trong truyện:

Tình cảm nhân vật phụ đâu???

Khúc đầu anhThụ bị ngược quá.

… Quên mất rồi, phần này bổ sung sau.

Mà thôi, quên đi!

Phần Bổ Sung:

(Có lỡ spoiled trong lúc nóng giận)

Nhiều người nói thụ nhược. Rất bức xúc câu này.

Nếu cho các bạn rơi vào tình trạng giống hệt như anh thụ, có mười các bạn cũng không làm được tốt hơn đâu.

Thân thể yếu ớt à, đang oánh nhau vs tang thi thì đùng cái lăn ra

Xin lỗi nhé, người ta là nghệ sĩ dương cầm, công việc lương cao nhưng cực khổ, suốt ngày đi lưu diễn, không có thời gian cho bạn gái, nghỉ ngơi không được đều đặn. Người ta không phải là xã hội đen hay quân nhân gì mà khỏe mạnh hơn người thường được. Có nước trong không gian thì sao, nước đó không phải vạn năng, chỉ giúp cơ thể khỏe mạnh thêm một chút thôi.

Còn việc lăn đùng ra bất tỉnh. Thử đứng cạnh chạm xăng chờ nó nổ bùm cái xem mày có chết không. Còn di năng của anh, đọc đến cuối truyện thấy rất mạnh đúng không, khúc đầu thì rất yếu vì nó vốn không phải do cơ thể tự sản sinh mà là ngoại lực. Việc hấp thụ chuyển hóa khai mở rồi đến sử dụng là một cái vấn đề lớn rồi. Đánh tang thi mà dùng hết tinh thần lực không xỉu thì làm gì, đứng thẳng được chắc.

Bị bắn một phát lên vai đi, rồi không có thuốc gây mê mà lấy đạn ra. Xem mày phải nằm trê giường bao lâu.

Cho nhiều sức mạnh nhưng như không

Nhiều là bao nhiêu vậy bạn? Có gọi sâm sét, lửa băng gì không? Có trị liệu hay ánh sáng hệ không? Có thuấn di không? Ừ thì có dị năng 5 giọt nước một con tang thi, giác quan mẫn cảm hơn nên có thể chạy đúng lúc. Nhưng mà giác quan tốt lắm thì cũng không phát hiện được trùng và cây ăn thịt, bởi trùng thì quá nhỏ còn cây thì di chuyển không tiến động. Sau khi mạnh lên thì một lần giết được 100 con tang thi. Là lúc năng lực được kích hoạt rồi.

anh công thì mặt than sủng em vô đối, lời em là thánh chỉ, dân tình có thấy vô lý ra sao anh vẫn làm.

Ờ, cái này thì chuẩn rồi. Còn “vô lý” thì không biết chỗ nào.

Có nhiều dị năng nhưng lao động chủ yếu là bạn công.

Thể loại trung khuyển đó bạn. Với lại ban đầu là không có sức làm nhiều, sau, người kia không cho làm, mà anh cũng chả muốn mạo hiểm tẹo nào =]]]]]]]

Kết: Một câu chuyện bình thường nhưng không nhàm chán.

————

Spoil (daodao1603.blogspot.com)

Đầu tiên là nhận xét của cá nhân tôi, bộ này tôi không để ý tác giả là ai, cũng không biết các tác phẩm khác có thế này hay không, hay là do đầu tiên viết về mạt thế nên cái gì cũng hoành tráng. Theo nhận xét của tôi và những người đã đọc rồi thì tác giả có phần yêu quý Dạ Mặc Nhiễm, bàn tay vàng chắc chắn có, nhưng ở đây có phần thiên vị nhân vật chính.

Cốt truyện là thế này, Dạ Mặc Nhiễm như bao bộ trọng sinh khác, sau khi Phương Cẩm đuổi tang thi để cậu chạy thoát thì không bao lâu cậu cũng chết. Mà thằng nhỏ xui hơn mấy đứa trọng sinh khác ở chỗ trọng sinh trước tận thế có mấy ngày thôi, vừa trọng sinh trở về Dạ Mặc Nhiễm nhắc nhở thằng bạn chí cốt là tận thế mau đến, dự trữ lương thực đầy đủ đi. Sau đó cậu cũng đi mua đồ này nọ, dự trữ lương thực này nọ, cậu có không gian, cái này là tự phát, cũng không biết do đâu, mới đầu cậu cũng muốn ở trong không gian đến khi hết tận thế mới thôi, nhưng không nỡ bỏ qua cơ hội chạm mặt Phương Cẩm nên đành lái xe đến trường học. Ở đây phải nói là Phương Cẩm đúng tiêu chuẩn của một công băng lãnh mặt than kiệm lời cấm dục thứ thiệt, thằng nhỏ yêu Mặc Nhiễm từ thuở bé cơ, đánh đấm với người khác không thua, chỉ riêng đánh với Dạ Mặc Nhiễm là không bao giờ thắng, cũng chỉ nhờ đánh nhau với cậu mới khiến cậu chú ý được, sau lớn lên cũng thời thời khắc khắc đi theo bảo vệ cậu mà chẳng ló được cái mặt ra cho người ta thấy, theo như lời Dạ Mặc Nhiễm nói thì nếu không có tận thế chắc hai đứa chẳng bao giờ thấy nhau. Đến trường rồi gặp được Phương Mặc, ngay từ đầu anh cũng là mặt lạnh không nói chuyện, nhưng lo cho cậu từng tí ti kiểu lên xe để cậu nằm xuống, lấy gối tấn đầu và bên cửa sổ, lấy chăn đắp lên mới mở máy xe chạy, khiến mọi người đều nghĩ tận thế cái gì, tang thi cái gì, còn chẳng có gì đáng sợ a… Dạ Mặc Nhiễm có dị năng, mới đầu chỉ là cái bong bóng nước bé tí tẹo, cũng không xài đến, bản thân cậu là một tư sinh tử, thuở nhỏ bị bắt cóc, trói bỏ đói 6 ngày trời nên dạ dày thủng, tâm lí bóng ma, sợ chỗ tối này nọ, nên tận thế đến, dù có không gian cũng không khá hơn được, đi suốt câu truyện cậu đánh đấm thì ít, đau bệnh thì nhiều, nhiều nhất là đau dạ dày, đau đến chết đi sống lại. Với lại, cái dị năng của cậu mỗi lần thăng cấp như muốn lấy mạng người, toàn đau đớn quằn quại, mệt anh Cẩm chăm sóc không nghỉ ngơi. Quá trình cả đám đi về B thị xảy ra nhiều chuyện, nhưng ở đây câu chuyện xoay quanh giữa Dạ Mặc Nhiễm và Phương Cẩm nhiều hơn, kể về thời thơ ấu, những kí ức có liên quan đến tình yêu thầm lặng vô bờ bến sến rện của Phương Cẩm dành cho cậu. Tang thi trong này thực chất mạnh hơn trong những bộ khác, chỉ mới xuất hiện không bao lâu đã có thể chạy nhảy, còn có thực vật biến dị, sâu trùng, xà biến dị, ở đây cũng có dị năng thạch nhưng cũng không nói nhiều lắm. Đến được căn cứ B thị rồi thì Dạ Mặc Nhiễm suốt ngày ở trong nhà, ăn ngủ chơi trồng hoa này nọ. Anh họ của Dạ Mặc Nhiễm đi sát tang thi chẳng may cả đoàn diệt, ảnh cũng biến tang thi, được Phương Mặc đưa về nhốt lại, cậu tìm cách chữa trị, sau gặp một người chỉ cách cậu chữa hết, cũng có liên quan đến chuyện cậu có thể sống lại, nói chung chắc kiểu tu luyện này nọ, rồi cậu cứu sống được anh họ. Sau hai người cũng đi đánh tang thi, rồi về Dạ Mặc Nhiễm nằm mơ thấy mình đi vào một cái hang động tối đen, rồi sau lại gặp người đó, cậu mới biết dị năng chữa trị của cậu có thể cứu thế giới, nhưng nếu cậu bước vào có thể cậu sẽ chết, cả thế giới trở về đúng quỷ đạo của nó. Vì Phương Mặc (theo lời Dạ Mặc Nhiễm nói) cậu có chết cũng cam lòng, thế nên đi đến cái hang động đó, sau cậu biến mất. Giống như lời tác giả nói, dù sao truyện này chính là nói về tình yêu, nên cuối cùng nói về tình yêu giữa hai người, và dị năng đặc biệt của Dạ Mặc Nhiễm không dùng thì phí, cuối cùng mới có kết cục đó.

Sau chính là nói về thế giới đã đi vào quỹ đạo của nó, cậu từ bỏ thế giới âm nhạc, đi theo Cẩm tiểu công mặc than kiệm lời này. Nói đi nói lại cậu cũng xui thiệt, cả ở mạt thế lẫn bên này đều là cậu dụ dỗ lên giường, đến hôn hít cũng chính cậu xuất lực. Tiểu công của chúng ta thuộc hệ yêu tiểu thụ đến nỗi cấm dục cũng coi là điều tự nhiên rồi……

———

Link: https://sweetdeath4u.wordpress.com/dam-m%E1%BB%B9/toan-b%E1%BB%99-van/dam-m%E1%BB%B9-van/trong-sinh-mat-the-chi-nga-dich-bang-son-tinh-nhan/

Bài viết được chia sẻ bởi kinhnghiem.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.