Quoc gia chua nhieu rac thai hat nhan nhat the gioi la

Quốc gia chứa nhiều rác thải hạt nhân nhất thế giới là:

Quoc gia chua nhieu rac thai hat nhan nhat the gioi la

Rác thải nhựa trên bãi biển Đảo Cocos của Australia. (Ảnh: AFP/TTXVN)

Theo báo cáo mới được đệ trình lên chính phủ Mỹ ngày 1/12, cho đến nay, nước này là quốc gia có lượng rác thải nhựa nhiều nhất thế giới. Báo cáo cũng kêu gọi cần có chiến lược quốc gia nhằm giải quyết cuộc khủng hoảng ngày càng tồi tệ này.

Báo cáo trên đã được Quốc hội Mỹ ủy quyền thực hiện như một phần trong Đạo luật “Cứu Đại dương của chúng ta 2.0” có hiệu lực kể từ tháng 12/2020.

Theo báo cáo, Mỹ “đóng góp” khoảng 42 triệu tấn trong tổng lượng rác thải nhựa 242 triệu tấn trên toàn thế giới vào năm 2016. Con số này cao hơn 2 lần so với Trung Quốc và cao hơn nhiều so với các quốc gia thành viên Liên minh châu Âu (EU) cộng lại.

Tính trung bình, mỗi công dân Mỹ vứt bỏ khoảng 130kg rác thải nhựa mỗi năm, tiếp đến là công dân Anh với 99kg và Hàn Quốc với 88kg.

Nhà khoa học Margaret Spring tại Viện Hải dương học Monterey Bay Aquarium – Trưởng nhóm chuyên gia soạn thảo báo cáo trên, nhấn mạnh: “Sự thành công của những phát minh kỳ diệu về nhựa trong thế kỷ 20 lại kéo theo lượng lớn rác thải này trên quy mô toàn cầu mà dường như chúng ta có thể thấy ở khắp mọi nơi.”

[Đại dương chứa hơn 25.000 tấn rác thải từ đại dịch COVID-19]

Bà Margaret nhận định rác thải nhựa toàn cầu là “cuộc khủng hoảng môi trường và xã hội.” Cuộc khủng hoảng này tác động tới các cộng đồng sinh sống sâu trong nội địa và ở khu vực ven biển, khiến các sông hồ, các vùng biển bị ô nhiễm, gây ra các gánh nặng kinh tế đối với các cộng đồng, đe dọa các loài động vật hoang dã, cũng như làm ô nhiễm nguồn nước sinh hoạt của con người.

Báo cáo cho biết lượng rác thải nhựa toàn cầu đã tăng gấp 20 lần trong 50 năm từ mức 20 triệu tấn trong năm 1966 lên 381 triệu tấn vào năm 2015. Ban đầu, giới khoa học cho rằng phần lớn rác thải đại dương là do tàu thuyền và các nguồn xả thải trong ngành hàng hải.

Tuy nhiên, cho đến nay, có thể thấy rằng hầu hết các loại nhựa trên đất liền đều có thể trôi dạt ra các đại dương và trở thành nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường.

Nghiên cứu cũng cho thấy gần 1.000 loài sinh vật biển đang bị tổn thương khi mắc vào rác thải nhựa, hoặc nuốt phải các hạt vi nhựa. Có nhiều loài trong số này lại trở thành nguồn thức ăn cho con người.

Báo cáo ước tính khoảng 8 tấn rác thải nhựa đã bị vứt bỏ trên toàn thế giới mỗi năm, tương đương với việc cứ mỗi phút lại có một xe tải rác thải nhựa đổ xuống biển. Với tốc độ này, lượng rác thải nhựa trôi dạt ra đại dương có thể lên tới 53 tấn mỗi năm vào năm 2030, tương đương 50% tổng lượng cá đánh bắt được trên các đại dương hằng năm.

Báo cáo cũng nhấn mạnh ưu tiên hàng đầu là ngăn chặn việc trực tiếp vứt bỏ rác thải nhựa xuống đại dương. Bên cạnh đó, việc cải tiến công nghệ thu gom rác thải cũng sẽ giúp ngăn chặn tình trạng nhựa độc hại trong môi trường nước.

Quoc gia chua nhieu rac thai hat nhan nhat the gioi la

Rác thải nhựa tại ngoại ô Bắc Kinh (Trung Quốc). (Ảnh: AFP/TTXVN)

Ngoài ra, thu thập dữ liệu cũng là một ưu tiên quan trọng khác do vậy báo cáo kêu Mỹ thiết lập một hệ thống quan trắc nhằm xác định các nguồn xả thải và các “điểm nóng” ô nhiễm.

Nhóm chuyên gia soạn thảo báo cáo còn kêu gọi Chính phủ Mỹ triển khai chiến lược quốc gia chống rác thải nhựa trước cuối năm 2022./.

Minh Tâm (TTXVN/Vietnam+)

Trong khi nhiều nước trên thế giới hiện vẫn đang đau đầu để tìm ra cách xử lý chất thải hạt nhân, thì Thụy Điển đang lên kế hoạch đối phó đầy triển vọng của mình nhờ sự hợp tác tích cực từ phía người dân.

Quoc gia chua nhieu rac thai hat nhan nhat the gioi la
Nhà máy xử lý rác thải hạt nhân ở Osthammar.

Kế hoạch nhắm tới việc “nhét” 12 nghìn tấn chất thải hạt nhân vào các bình chứa làm bằng đồng chống gỉ, chôn sâu 500 mét phía dưới lớp đá kết tinh. Như vậy, nó sẽ được cách ly khỏi tầm với của con người trong ít nhất 100 nghìn năm. Đây là ý tưởng mà Công ty quản lý chất thải và năng lượng hạt nhân Thụy Điển (KSB) khởi xướng. Sau sự kiện Nhà máy điện hạt nhân Three Mile Island tại Mỹ bị rò rỉ phóng xạ vào năm 1979, Thụy Điển từng tuyên bố sẽ đóng cửa mọi lò phản ứng hạt nhân vào năm 2010. Tuy nhiên, chính phủ mới lại hủy bỏ quyết định này và chỉ loại bỏ 2 lò phản ứng. Tới nay, Thụy Điển có 10 lò phản ứng hạt nhân, cung cấp gần 50% lượng điện cho toàn quốc gia. Như vậy, Thụy Điển hiện có tới hơn 5 nghìn tấn chất thải hạt nhân đã qua sử dụng.  Chúng đang được lưu trữ trong một bể chứa màu xanh lơ, chôn sâu dưới lòng đất 40m tại thành phố Oskarshamn và bố trí “một tấm chắn” là 8m nước để ngăn phóng xạ rò rỉ. Dù vậy, hệ thống chống phóng xạ rò rỉ tại khu lưu trữ này vẫn phải hoạt động 24h/ngày và mọi ngày trong năm. “Chắc chắn chúng tôi không thể làm như vậy trong 100 nghìn năm tới” – Brita Freudenthal – nhân viên hướng dẫn tại khu lưu trữ của SKB khẳng định. Vì vậy, KSB đã đề ra kế hoạch lưu trữ mới trên. Sau 3 thập kỷ nghiên cứu, KSB tin rằng thị trấn Osthammar ở trung tâm Thụy Điển là nơi thích hợp nhất để lưu trữ rác thải hạt nhân của Thụy Điển. Vùng này ở ngay gần Nhà máy điện hạt nhân Forsmark. Có đến 80% dân số ở Osthammar tỏ ra rất ủng hộ kế hoạch trên của chính phủ Thụy Điển. Nhiều người trong số đó cho biết từng sống ngay gần Nhà máy điện hạt nhân Forsmark và nhiều thế hệ gia đình họ đều làm ở nhà máy. Đây là vùng có lịch sử lâu đời về khai thác mỏ và làm các đồ vật bằng sắt, vì vậy có thêm ngành công nghiệp hạt nhân ở nơi đây cũng chẳng phải điều gì lạ lẫm đối với dân địa phương.Hai người dân địa phương là Erik và Catharina Waernulf – sống ở Forsmark cùng với con cháu nhiều đời nay – cho biết, SKB rất minh bạch về việc cung cấp thông tin cho người dân. “Tôi nghĩ là bạn càng sống gần khu phóng xạ bao nhiêu thì bạn lại càng bớt lo lắng bấy nhiều. Rác thải hạt nhân phải được lưu trữ tại một nơi nào đó, vậy tại sao không thể là nơi đây?” – ông Erik nhận định.Ông Jacob Spangenberg – Thị trưởng Osthammar – cho hay, việc ông và người dân nơi đây chấp nhận kế hoạch lưu trữ chất thải hạt nhân không phải vì sẽ được nhận đầu tư hay có thêm cơ hội việc làm, mà vì cảm thấy “giúp được cho quốc gia và xã hội Thụy Điển giải quyết được một vấn đề hết sức khó khăn”. Ông Spangenberg là người có quyền bỏ phiếu phản đối kế hoạch này. KSB còn cho hay, một thị trấn khác là Oskarshamn cũng sẵn sàng cho phép lưu trữ rác thải hạt nhân, song KSB quyết định chọn Osthammar vì theo các khảo sát địa lý, đây là vị trí lưu trữ rác thải hạt nhân an toàn hơn cả.

Hiện các nhà chức trách Thụy Điển vẫn đang xem xét kỹ càng kế hoạch lưu trữ rác thải hạt nhân trên và chưa đưa ra đồng ý cuối cùng. Một câu hỏi lại được đặt ra là trong trường hợp kế hoạch này không được thông qua, hoặc giả sử người dân Osthammar không muốn lưu trữ rác thải hạt nhân tại đây, Thụy Điển sẽ phải giải quyết vấn đề này như thế nào? Đây là câu hỏi khó không chỉ dành riêng cho đất nước Bắc Âu này. 

                                                                                    Theo Bao LĐ

Xử lý rác thải từ nhà máy điện hạt nhân luôn là vấn đề gây đau đầu giới chức trách cũng như các nhà khoa học. Các quốc gia châu Á đang theo đuổi chính sách phát triển điện hạt nhân cũng nhức đầu vì nó.

Hàn Quốc mới bắt đầu xử lý rác thải hạt nhân

Với 23 nhà máy điện hạt nhân, cung ứng khoảng 40% nhu cầu năng lượng cho đất nước, việc xử lý rác thải có chất phóng xạ từ các nhà máy này và từ một số ngành công nghiệp khác đã trở thành vấn đề quan tâm hàng đầu của giới lãnh đạo Hàn Quốc.

Báo Korea Times cho biết hôm 13-7, lô chất thải hạt nhân đầu tiên được đưa xuống cơ sở xử lý dưới lòng đất ở Gyeongju, tỉnh Bắc Gyeongsang.

Cơ quan Rác thải phóng xạ của Hàn Quốc (KORAD) cho biết tòa hầm chứa của cơ sở xử lý trên hiện chứa 5.032 thùng rác thải từ các nhà máy điện hạt nhân Wolsong và Hanul.

Từ tháng 8-2015, nơi này bắt đầu nhận thêm 4.233 thùng rác thải từ các nhà máy hạt nhân, các ngành công nghiệp có liên quan và bệnh viện ở Hàn Quốc. Cơ sở này được xây dựng xong hồi tháng 6-2014, sau 8 năm thi công với tổng giá trị đầu tư lên đến 1,5 tỉ USD.

Loạt kho chứa rác thải của Hàn Quốc có 6 hầm bán kính 24m, nằm sâu hơn mực nước biển khoảng 80m và có khả năng chứa đến 100.000 thùng rác thải. Khu chứa thứ hai sẽ được hoàn tất vào năm 2019 nhằm đáp ứng nhu cầu chứa khoảng 125.000 thùng. Công suất xử lý của toàn cơ sở xử lý này có thể là 800.000 thùng.

Nhật chọn kiểu chôn

Nhật Bản có 55 nhà máy điện hạt nhân, cung cấp hơn 30% tổng lượng điện quốc gia. Nhật cũng là một trong những quốc gia dẫn đầu khu vực châu Á về vấn đề xử lý rác thải hạt nhân.

Từ 30 năm trước, quốc gia này đã nghiên cứu phương pháp xử lý hiệu quả số rác thải hạt nhân theo cách sử dụng tuần hoàn năng lượng hạt nhân (nguồn nhiên liệu hạt nhân sẽ được xử lý hóa học để tái sử dụng).

Loại rác thải không thể “tái chế” được nữa sẽ được xử lý bằng cách “thủy tinh hóa”, cho vào thùng bêtông và chôn vĩnh viễn dưới những hầm chứa làm bằng đá hoa cương, nằm ở độ sâu từ 30-1.000m dưới lòng đất. Báo Japan Times cho biết cần phải sử dụng khoảng 220.000 thùng chuyên dụng để đựng rác thải hạt nhân rồi đem chôn.

Tuy nhiên, một số chuyên gia quan ngại rằng phương pháp chôn vĩnh viễn vẫn có thể gây nguy hiểm đối với môi trường sinh thái vì các thùng chứa này có thể bị thẩm thấu.

Dù vậy, giới chuyên gia xử lý rác thải hạt nhân của Nhật Bản đảm bảo các thùng chứa đang sử dụng có dung tích 200 lít, miệng thùng dày đến 20cm, được xử lý cách ly hoàn toàn với môi trường sinh thái.

Người dân Nhật vẫn lo lắng về các sự cố liên quan đến rác thải hạt nhân, nhất là sau thảm họa hạt nhân ở Nhà máy Fukushima Daii-chi bốn năm trước.

Mới đây, giám đốc Cơ quan Giám sát hạt nhân Nhật bản (NRA), ông Shunichi Tanaka, cho rằng những tài liệu sai lệch về rác thải phóng xạ Công ty Nhà máy điện Chugoku trong tháng 6 vừa qua cho thấy ngành công nghiệp hạt nhân của Nhật Bản vẫn trì trệ trong vấn đề an toàn sau sự cố hạt nhân ở Fukushima.

Trung Quốc làm lò đốt

Theo tài liệu mới nhất từ Hong Kong, Bắc Kinh đang có kế hoạch xây dựng một lò phản ứng nhiệt hạch ở một địa điểm bí mật trong quân khu Tứ Xuyên, một kiểu lò phản ứng có thể đốt chất thải hạt nhân nhằm đáp ứng mục tiêu bảo vệ môi trường.

Lò phản ứng này dự kiến sẽ đi vào hoạt động năm 2030. Ông Hoàng Hồng Vân, phó giám đốc dự án, cho biết phòng thí nghiệm nghiên cứu của dự án sẽ được xây dựng vào năm 2020.

Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn còn đang dùng cách xử lý truyền thống là xử lý chất thải phóng xạ thông thường ở một cơ sở đặt trên mặt đất tại tỉnh Quảng Đông và một cơ sở chôn chất thải dưới lòng đất sâu khoảng 20m ở tỉnh Cam Túc. Bắc Kinh cũng đang chuẩn bị 3 dự án nhà máy xử lý rác thải hạt nhân ở miền đông, bắc và trung nước này.

Giới chuyên gia đang quan ngại rằng với kinh nghiệm của một quốc gia non trẻ trong quá trình xử lý rác thải hạt nhân, nhất là rác thải có hàm lượng chất phóng xạ cao, thì khó nói trước được cách quản lý rác thải hạt nhân của nước này có hiệu quả hay không.

Một chuyên gia hạt nhân người Trung Quốc tại Công ty tư vấn Ux của Mỹ nhận định “tham vọng xây dựng nhà máy điện nhiệt hạch để đốt rác thải hạt nhân của Trung Quốc khó thành sự thật” bởi nước này tuy có hẳn một chương trình xử lý rác thải hạt nhân từ năm 1985 nhưng vẫn chưa xử lý hiệu quả khối rác thải từ hàng chục nhà máy điện hạt nhân đang vận hành.

Quoc gia chua nhieu rac thai hat nhan nhat the
Người biểu tình bị cảnh sát chặn lại trước cửa vào Nhà máy điện Sendai ở Kagoshima ngày 9-8 – Ảnh: Reuters

Nhật tái khởi động điện hạt nhân

Hôm qua, Nhật Bản chính thức tái khởi động lò phản ứng số 1 của Nhà máy điện hạt nhân Sendai. Đã hai năm qua Nhật không sử dụng điện hạt nhân nên quyết định mới này khiến giới kinh tế lạc quan, nhưng trong dư luận vẫn còn nhiều câu hỏi đang được đặt ra.

Theo báo Japan Times, chính phủ của Thủ tướng Shinzo Abe đã vận động để khôi phục ngành năng lượng hạt nhân suốt một năm qua với lý do Nhật đang chịu tốn kém và phải phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch và khí đốt.

Trong khi đó, đa số người Nhật vẫn còn bị ám ảnh bởi thảm kịch sóng thần. Một thăm dò của nhật báo Mainichi Shimbun cuối tuần qua cho thấy có đến 57% người dân phản đối việc tái khởi động Nhà máy Sendai, so với 30% ủng hộ.

Một cuộc tuần hành phản đối đã diễn ra trước Nhà máy Sendai hôm 10-8 với sự tham gia của cựu thủ tướng Nhật Naoto Kan, người đang tại vị vào thời điểm thảm họa sóng thần năm 2011.

“Theo luật hiện hành, cả Tepco (đơn vị vận hành Nhà máy điện hạt nhân Fukushima) lẫn Kyushu (đơn vị vận hành Sendai) đều không phải chịu trách nhiệm về sự an toàn của người dân”, cựu thủ tướng Kan nói trước đám đông.

Bên cạnh yếu tố an toàn, báo The Diplomat lại xoáy vào vấn đề kho chất thải hạt nhân của Nhật đang tiếp tục phình ra trong khi chính phủ chưa có chiến lược cụ thể nào để xử lý.

Trang Bloomberg Business gần đây cho biết gần như toàn bộ 17.000 m3 chất thải hạt nhân của Nhật đang nằm trong các kho chứa ngay tại nhà máy điện. Khi Sendai và các lò phản ứng khác khởi động lại trong các tháng tiếp theo, lượng chất độc môi trường này sẽ tiếp tục tăng lên.

Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) thừa nhận trên thế giới chỉ có Phần Lan, Thụy Điển và Mỹ đã đặt nền móng cho các dự án kho chứa chất thải hạt nhân, những nước này có đủ năng lực kỹ thuật và điều kiện địa lý để xử lý. Về lâu dài, các quốc gia khác đều phải đối mặt với bài toán chất thải hạt nhân như Nhật Bản.

MINH TRUNG

MỸ LOAN

Bài viết được chia sẻ bởi kinhnghiem.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.