Phan tich truyen tra on con lon ahr0chm6ly90ywlsawv1y2h1bmcuy29tly4ul2ltywdlcy9zwvlzl2fkyi5wbmc

Phần tích truyện trả ơn con lợn

Trang web này dựa vào doanh thu từ các lần hiển thị quảng cáo để tồn tại. Vui lòng tắt trình chặn quảng cáo của bạn hoặc tạm dừng chặn quảng cáo cho trang web này.

Phan tich truyen tra on con lon ahr0chm6ly90ywlsawv1y2h1bmcuy29tly4ul2ltywdlcy9zwvlzl2fkyi5wbmc=

biết ơn vì điều lớn hơn

Có hai anh em đồng nghĩa với đèn sách. Một anh em may mắn thi đậu, ra làm quan đến chức Quản cơ, lập tức trở mặt. Tôi đến thăm anh mấy lần, lần nào anh cũng cử lính dặn dò, có khi anh ngủ, nghỉ, có khi bận việc chưa xong. Năm bảy lần như vậy, anh rất tức giận.

Một hôm, anh ta mua một con lợn, hóa vàng rồi cho vào mâm mang đến cho anh. Những người lính đã bật khóc, và bước ra ngoài một lúc sau đó, chào đón vào. Đến nơi, ông vội chào quan Thượng thư rồi sai lính mang trầu cau đến mời. Anh ta lấy miếng trầu, bỏ vào miệng con lợn, vái lạy mấy lần rồi nói:

– Tôi cám ơn! Nhờ có bạn, tôi mới vào cổng để gặp lại gương mặt của người bạn cũ!

(Theo Trường Chinh – Phong Châu, Cười Xuyên Việt)

Câu hỏi số 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.

Câu 2. Xác định yếu tố giao tiếp nào xuất hiện trong văn bản?

Câu 3. Trong câu chuyện, lý do của viên quan không tiếp người bạn đã tuyên thệ của mình là gì?

Câu 4. Theo anh / chị, người bạn “lấy một miếng trầu, cho vào miệng con lợn, bẻ cong nhiều lần và nói:

– Tôi cám ơn! Nhờ bạn, tôi đã có thể vào cổng một lần nữa để nhìn thấy khuôn mặt của người bạn cũ của tôi! ” có ý nghĩa gì?

Câu hỏi 5. Câu chuyện phê phán thói hư tật xấu của con người là gì?

Câu 6. Hãy đề cập đến bài học quan trọng nhất đối với bạn để trích xuất từ ​​văn bản trên.

Câu chuyện của người lười biếng | chuyện cười

Viết truyện – gửi truyện >>

637 lượt xem

Phan tich truyen tra on con lon ahr0chm6ly9syxpplnzul3vwbg9hzhmvawnvbi9hcnjvd19szwz0xzmylnbuzw==

Trước sau nữa

Phan tich truyen tra on con lon ahr0chm6ly9syxpplnzul3vwbg9hzhmvawnvbi9hcnjvd19yawdodf8zmi5wbmc=

Có hai anh em đồng nghĩa với đèn sách. Một anh em may mắn thi đậu, ra làm quan đến chức Quản cơ, lập tức trở mặt. Tôi đến thăm anh mấy lần, lần nào anh cũng cử lính dặn dò, có khi anh ngủ, nghỉ, có khi bận việc chưa xong. Năm bảy lần như vậy, ông giận lắm, có hôm mua một con lợn, hóa thành vàng, cho vào mâm mang đến cho ông. Lính tiến vào, một hồi quay lại, chào hỏi. Và khi họ đến, quan vội vàng chào, rồi sai lính đi lấy trầu mời họ. Anh lấy miếng trầu bỏ vào miệng con lợn rồi cúi xuống ngoạm mấy lần.

– Tôi cám ơn! Nhờ có bạn, tôi lại vào cổng để nhìn mặt người bạn cũ.

Truyện mới nhất:

Chưa có bình luận nào, bạn có thể thêm bình luận tại đây

Ngay 8 5 la ngay gi

Trước sau nữa

1659872243 432 ngay 8 5 la ngay gi

Bạn có một câu chuyện hay? Hãy gửi cho mọi người cùng xem tại đây, bạn luôn được chào đón và cảm ơn vì điều này: Gửi câu chuyện
Ngoài ra, bạn cũng có thể gửi nhiều thứ cho Lazi tại đây!

Lazi – Người trợ giúp bài tập về nhà 24/7 của bạn

  • Hỏi 15 triệu sinh viên trên khắp đất nước bất kỳ câu hỏi nào về bài tập
  • Nhận câu trả lời nhanh chóng, chính xác và miễn phí
  • Kết nối với các bạn sinh viên và những người bạn tốt trên cả nước
Phan tich truyen tra on con lon

Là một trong những con vật gần gũi và gắn bó nhất với đời sống con người, con lợn (thường gọi là con én) được nhắc đến rất nhiều trong truyện cười dân gian Việt Nam.

Cuốn sách “Tiếng cười dân gian Việt Nam” do Nhà xuất bản Khoa học xã hội xuất bản năm 1987 (do nhóm tác giả Trường Chinh và Phong Châu biên soạn và biên soạn) đã dành nhiều thời gian cho sự xuất hiện của chúng.

Đầu tiên, tôi xin nhắc đến truyện “Cưới heo may áo mới” – một câu chuyện thú vị mà nhiều độc giả Việt Nam đã biết:

“Có một người đàn ông thích khoe khoang tài sản, một hôm may một chiếc áo mới, anh ta liền lấy ra mặc vào, rồi ngồi đợi ở cửa chờ người khen. Đã đứng từ sáng. đến chiều vẫn không có ai hỏi anh ấy, rất tức giận.

Đang lúc tức giận, chợt thấy người anh thường khoe tất, chạy đến hỏi to: “Anh ơi!

– Anh có thấy con lợn cưới của tôi chạy qua đây không?

Người đàn ông kia lập tức vươn đùi nói:

“Kể từ khi tôi mặc chiếc áo mới đó, tôi chưa thấy một con lợn chạy quanh đây.”

Phan tich truyen tra on con lon
Hình minh họa cho câu chuyện “Lợn cưới, áo mới”. Ảnh: sưu tầm.

Truyện ngắn gọn, súc tích, ai đọc chắc cũng phải phì cười. Cười nhạo kẻ kiêu ngạo, thích “khoe của” với thiên hạ. Tuy nhiên, đối với chúng ta ngày nay, một thái độ phê phán (nếu có) đối với vấn đề này có lẽ là tốt đẹp, vì cuối cùng thì nó cũng thật thảm hại cho một thời kỳ rất khó khăn của đất nước, của tổ tiên chúng ta. Một chiếc áo mới là đủ để chờ đợi để ca ngợi thế giới.

Câu chuyện “Diêm Vương khao khát được ăn thịt” khiến người đọc không thể không bật cười, mặc dù cảm thấy rất tiếc cho những con vật sinh ra để phục vụ nhu cầu thực phẩm của con người (mà ở đây động vật không chỉ được sinh ra). ):

“Trên mặt đất, có một con lợn bị giết thịt, và linh hồn của nó trở về Diêm Vương.

Diêm vương hỏi:

– Gia đình anh có khiếu kiện như thế nào, anh hãy nói rõ cho tôi biết!

– Phải, họ bắt tôi làm đồ tể!

Vâng, chúng ta hãy rõ ràng. Họ đã làm thịt như thế nào?

– Vâng, trước hết, họ trói tôi và đẩy tôi nằm ngửa để quấy rối tôi. Xong, họ dội nước sôi lên người tôi, và cạo tóc cho tôi.

– Và sau đó?

Họ cạo sạch vỏ rồi xẻ thịt tôi thành từng miếng nhỏ, cho vào rổ. Sau đó … họ cho chảo mỡ vào, phi hành cho thơm, cho muối và nước mắm vào xào nhanh …

– Dừng lại! Ờ thì … đừng nói, tôi muốn thế! “.

Vậy đó, thậm chí có người tưởng rằng mình có vai trò giải quyết những bất công cho bầy chim nhưng cũng phải… té nước khi nghe chúng kể lại nỗi khổ mà mình phải chịu đựng…. ” Thức ăn cho con người có thực sự “định mệnh” cho một con vật cưng như chim én?!

Truyện “Ơn nghĩa sinh thành” mang đến cho người đọc những nụ cười sảng khoái. Trong toàn bộ câu chuyện, hình ảnh con lợn chỉ xuất hiện dưới dạng một sinh vật câm lặng, nhưng qua đó, các tác giả bình dân đã có thể đưa ra những lời phê phán gay gắt về sự phản bội “có mới nới cũ” của con người:

“Có hai anh em sinh đôi, một anh may mắn đỗ đạt, làm quan thì trở mặt, tôi nhiều lần đến thăm, lần nào anh cũng sai lính dặn, có khi anh ngủ, anh. nghỉ ngơi đi, có khi bận công việc, năm bảy lần anh lại cáu gắt như vậy.

Một hôm, anh ta mua một con lợn, hóa vàng rồi cho vào mâm mang đến cho anh. Lính bật khóc, một lúc sau mới ra mời vào.

Đến nơi, ông vội chào quan Thượng thư rồi sai lính mang trầu cau đến mời. Anh ta lấy miếng trầu, bỏ vào miệng con lợn, vái lạy mấy lần rồi nói:

– Tôi cám ơn! Nhờ có bạn, tôi lại vào cổng để nhìn mặt người bạn cũ! “.

Khơi dậy những tràng cười sảng khoái, và từ đó thể hiện sự ngây thơ đến mức “khó nói dối” của trẻ em đồng quê phải là mục tiêu chính mà các tác giả nổi tiếng muốn thể hiện trong truyện “Không phải là con lợn”:

“Một người bán thịt làm thịt giăm bông để bán. Gia đình có một lều tuyết, anh ta phải cảnh báo trước:

– Đừng nói anh ta là lợn!

Một lúc sau có người đến hỏi mua thịt. Đứa trẻ nói nhanh trước:

– Đây không phải là bụng lợn.

Nghe vậy anh ta nghi ngờ, người khác nhìn anh ta, đó là lợn thật, không mua nữa.

Người đồ tể giận lắm, mắng con:

– Ai bảo anh bảo người ta đa nghi.

Một lúc sau, một người khác đến xem miếng thịt và hỏi:

– Sao dày thế? Hay lại là thịt lợn?

Anh hàng thịt chưa kịp trả lời thì cậu con trai đã vội vàng nói với cha mình:

– Đây chính là nó! Người ta nói trước chứ không phải tôi ”.

Trong kho tàng truyện cười dân gian Việt Nam, cũng có trường hợp hình ảnh con lợn được đan xen trong những câu chuyện về sự có đi có lại. Câu chuyện “Quan lại dắt lợn trở thành công cụ trong dân” như sau:

“Ở một quận nọ, có một dân biểu tên là Lai, xây một ngôi nhà rất đẹp. Ông này giàu có vì tham lam lùa lợn và rất hách dịch. Ông ta ghét rất nhiều người. Một đêm nọ, không rõ là ai mà hỏi. những đoạn sau ở quê hương của anh ấy:

– Người ta soi bóng dọc đường Tây Phương và ca tụng quan Lại Lai vĩ đại (nói người lái xe là “Quan lợn”).

– Ông thành danh ở làng quê Bắc Bộ, miền xuôi, với lòng kính trọng đối với ông đồ già trong dân (tài xế nói là “chí ở cu”).

Phan tich truyen tra on con lon
Trong cuốn sách này có rất nhiều câu chuyện vui nhộn về loài én.

Trong truyện Trạng Quỳnh được kể dưới đây, hình ảnh con lợn lại xuất hiện trong một cặp khổ thơ (truyện là ‘âm tiết’):

“Hôm nọ nhà có đám giỗ, ham thường mời khách, xem Quỳnh thường hay trêu đùa, trong lúc Quỳnh đang xem sản xuất ham thì có anh Tú tên Cát hay vênh váo, hay chạy lung tung. ở trên. tai béo:

– Tôi đã tạo ra một âm tiết kép. tha thứ cho họ:

– Heo cần ăn cám.

(Càn là thập lục bát. Tốn là thập lục chi trong bát quái. Nghĩa là con lợn có thể – có thai – nhưng ăn cám.)

Quineh tại chỗ:

Chó khôn không cắn.

(Khôn là một quẻ khôn. Càn là quẻ Càn cũng trong bát quái. Điều này có nghĩa là chó khôn không nên cắn hay cắn.)

Anh Tú làm một câu khác. Câu này ngạo mạn như anh Tú:

– Ngày sinh của ông Tu Kat.

Quine trả lời:

Đất trong con bọ hung bị nứt ra.

(Mèo cũng có nghĩa là tốt; treo cũng có nghĩa là xấu.)

Anh Tư chắc hụt, hụt hẫng. Mọi người phá lên cười sảng khoái ”.

Ngoài tuyển tập truyện Trạng Quỳnh, kho tàng truyện cười dân gian Việt Nam còn có kha khá truyện liên quan đến Trạng Lợn. Trang Lợn tên thật là Dương Đình Chung (hay Chung Nhi), quê ở Làng Dừa, tỉnh Hà Nam. Thuở nhỏ, Chung Nhi thích chơi hơn học nên năm 13 tuổi, ông bố (làm nghề mổ lợn) phải tặc lưỡi để con trai theo nghiệp. Truyện Mua Heo Đất kể về sự thông minh của cậu bé Zhong Ni:

“Một hôm, hai cha con sang làng bên mua heo cho một cán bộ về hưu, ông già đang ngủ thì ông già đi vắng, ông Long cúi đầu nói:

– Chúng tôi ở làng bên, nghe nói Thượng Quan có con lợn bán nên đến mua.

Quân nhắm mắt không đáp, chậm rãi đi ra cửa, lấy khăn lau mặt, túm râu hai bên, vén tóc rồi lại quay ra.

Zhong Ni thấy vậy đã kéo bố cô vào chuồng để săn lợn. Ông Long nhanh nhảu nói với con trai:

– Quân cho tôi giá bắt bao nhiêu.

Chung Nhi nói:

– Vậy là bạn không biết? Quan khinh thường cha con ông đồ tể lợn nên không nói, chỉ giơ tay làm dấu, ra giá mười tám phẩy.

Bọn họ nói xong, Chung Nhị đem tiền của chồng để ở giữa sân mười tám phân, sau đó đi săn lợn. Ngay khi tôi gặp người phụ nữ, tôi đã hỏi:

Ai bán heo cho mày mà dám xông vào bắt hả?

Zhong Ni nhanh chóng trả lời:

– Ông lớn đã chuẩn bị sẵn sàng để bán nó rồi!

Người phụ nữ vừa chạy vừa hét vào mặt chồng:

Tại sao con lợn to như vậy mà bạn bán nó với giá mười tám phrăng?

Ngạc nhiên, Kwan gọi Zhong Nei và con trai của anh ta vào, hét lên:

Ai bán mà dám nói tôi nói mười tám phẩy?

Sau đó Zhong Ni nói:

– Vừa rồi tôi thấy một ông quan lấy khăn lau mắt, vuốt râu từ trán trở xuống, rồi tách râu ra hai bên, rõ ràng là 10 chữ “thập tự”. Vị quan giơ tay búi tóc ra hiệu nếu đủ mười tám tuổi sẽ vào săn lợn rừng. Chúng tôi đã có đủ tiền trong sân.

Quan thấy Chung Nhi giỏi cãi, bèn cười nói:

Tôi không có ý định bán, nhưng tôi khen ngợi sự thông minh của cậu bé, vì vậy tôi sẵn lòng bán nó. Hai cha con đến cõng con lợn đi ”.

Loài chim không chỉ xuất hiện nhiều trong các câu chuyện mà chúng còn xuất hiện với đủ mọi cung bậc vui buồn. Có lẽ trong số những loài động vật do con người nhân giống, được nhân giống để làm nguồn thức ăn, thì đây chính là điều khiến chủ nhân của chúng phần nào thoải mái, ít nhiều cũng thấy thoải mái?

Hwang Ho Tep – Mùa xuân 2019

Bài viết được chia sẻ bởi kinhnghiem.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.