Phản tích biện pháp nghệ thuật tương phản trong văn bản Sống chết mặc bay

Câu chuyện “Sống chết mặc bay” tái hiện một cảnh ở Làng X?

Quan lại xuất hiện là người?

Giá trị nhân văn của công việc Sống và chết trong một cuộc hành trình Gì?

Tương phản (hay còn gọi là đối lập) trong nghệ thuật là việc tạo ra các hành động, khung cảnh, nhân vật tương phản để làm nổi bật một phần hoặc một ý chính của tác phẩm. Trong truyện có hai mâu thuẫn cơ bản: hình tượng giữa Quan với người và trách nhiệm của Quan đối với thái độ của Quan. Đó là cùng một lúc vào ban đêm, nhưng đối với con người, đó là thời điểm quan trọng để hành động. Đối với quan lại, một giờ đêm tượng trưng cho đêm và sáng, trong con đập sắp vỡ. “Nước sông Neha quá lớn,” “Dưới lòng sông, nước cứ lăn tăn”. Trong ngôi nhà chung – chốn lâu đời kiên cố, “đèn sáng choang”, nhà cửa, kẻ hầu người hạ tấp nập. Ngoài ra, hàng trăm dân làng phải vật lộn chống lại những con đập bị vỡ. Trong ngôi nhà tập thể, mỗi người chỉ là những nhân cách lỗi lạc: quan, cha, mẹ, giáo đội, trưởng tướng, thứ giáo. Ở một nơi, tất cả mọi người đều khốn khổ, và ở một nơi khác chỉ có Thượng Quan. Người thì “chân lấm tay bùn”, “lếch thếch như chuột lột”, “ai cũng mệt”. Trong khi đó, Mandarin đang ung dung đánh bài. Cha mẹ của Al-Yousifi “oai vệ ngồi trên cửa sập mới ở giữa”. Một số người gãi chân, những người khác ngưỡng mộ, và một số người đang chờ một điếu thuốc. Anh còn mang theo một bát yến chưng đường phèn, một chiếc đồng hồ, một ống thuốc bằng bạc, nút tai và một hộp vỉ. Vui thế! Khi vỡ đập, người dân buồn bã vì “nhà tan cửa nát, ruộng ngập nước”, “không có chỗ ở, không có chỗ chôn người chết”. “Bóng người bơ vơ, tình cảnh bi đát.” Họ phải chịu đựng nỗi đau mất mát về vật chất và tổn hại về tinh thần vì mất người thân, mất mùa …. Trong khi đó, Uyên ương cười hả hê vì đã thắng trận. Trách nhiệm của Mandarin đối với hành vi của Mandarin là mâu thuẫn thứ hai. Trách nhiệm của quan là xây dựng và quản lý việc bảo vệ con đập. Với sự tôn trọng, mọi người sẽ có động lực hơn, và có lẽ công việc sẽ hiệu quả hơn. Với danh nghĩa là giúp việc đập nước nhưng quan lại chơi bài, không quan tâm đến cách làm việc của mọi người. Khi con đập chuẩn bị sụp đổ cho đến khi con đập vỡ, tất cả các quan chức đã hét lên: “Bỏ qua nó.” Đe dọa tính mạng của người ta là trách nhiệm của người cha, người mẹ, nhưng anh ta cũng bỏ qua. Không chỉ bị phớt lờ, Mandarin còn buộc phe phải tuân theo nội quy: “Không có quy tắc nào khác?” , vỡ đập, trái đất là kẻ có tội: “Thời ông đã xa cổ ngươi, khi cầm tù ngươi”. Đây là một thái độ vô trách nhiệm, và nó còn đẩy người ta đến chỗ phải chịu trách nhiệm. Với hai khuôn mặt tương phản, tác giả đã vẽ lên rõ ràng hình ảnh của cái tên Mandarin. Anh ta đến đập nước nhưng mang theo những thứ như du lịch cho thấy lối sống xa hoa của anh ta. Mọi người làm việc chăm chỉ “với cơ thể yếu ớt của họ và chống lại cơn mưa như trút nước” và Mandarin đang chơi bài một cách nhàn nhã. Điều này không chỉ làm nổi bật thói vô trách nhiệm mà còn nhấn mạnh đến dã tâm của sói quan. Quan thư thái rất vui vẻ, nhưng cũng hách dịch với những người đi theo mình: anh ta thường hét lên, nhầm lẫn: “Thuốc lá, anh ạ!” Ngồi vuốt râu, rung đùi. Như vậy, tác giả tạo ra một khung cảnh tương phản để làm nổi bật nỗi thống khổ của người dân, làm nổi bật bản chất nham hiểm của Quan.

Tác giả không chỉ sử dụng nghệ thuật điệp ngữ trong bài mà còn kết hợp tăng cấp rất tài tình. Nâng mức độ là lần lượt thêm nhiều chi tiết và chi tiết sau phải cao hơn những chi tiết trước, như vậy mới làm rõ được bản chất của một sự việc, hiện tượng. Tác giả sử dụng phương pháp nâng cấp để miêu tả quy mô của thảm họa thiên nhiên cũng như nỗi thống khổ của con người và miêu tả mức độ “dã tâm” của Al-Yousifi. Thiên tai khắc nghiệt đang là mối quan tâm lớn của con người. Mở đầu tác phẩm, tác giả trình bày tình huống: “Trời mưa to”, sau đó lại viết: “Tuy nhiên, trời vẫn mưa rất to”, sau đó là “Ngoài trời mưa gió”. Khi trời mưa, nước dâng lên: “Nước sông Nha-hà lớn quá”, “Dưới sóng, nước cứ lăn tăn” và cuối cùng là con đập bị vỡ “Nước tràn bờ, ào ạt xuống vực sâu”. Mực nước càng cao thì nguy cơ vỡ đập càng lớn: “đập hai ba đoạn rồi vỡ”, “đập vỡ”, “hàng chục con đập bị sập, đồng ruộng ngập nước” và , cuối cùng, con đập đã bị vỡ. Khó khăn của người dân cũng tăng lên. Từ chiều cho đến một giờ đêm ai nấy đều “chăm bẵm”, “Lưới giăng giăng mắc bẫy chuột”, “Ai cũng như nhau”. Sau đó tác giả thêm vào những chi tiết “chân lấm tay bùn”, “người làm phiền”, “tiếng la hét”. Con mèo cũng là cấp độ của “Quái vật lang thang” trong tiếng Quan Thoại. Anh ta chơi bài một cách vô trách nhiệm trong gia đình. Khi có người báo tin con đập sắp sập, anh ta phớt lờ. Khi đập vỡ ông ta dọa cắt cổ bỏ vào tù và đổ tội cho người dân. Khi quan chức chơi một trận đấu lớn khi con đập bị vỡ, anh ta thậm chí có thể cười, bất kể thế nào, trong khi hàng trăm nghìn người đang một phần đau khổ vì nó. Anh ta nghiện cờ bạc đến mức mặc kệ mọi thứ xung quanh. Từ đó, nghệ thuật tăng cấp khắc họa sâu sắc bản chất nham hiểm của Thượng Quan.

Trong tác phẩm Sống chết mặc bay, tác giả đã lựa chọn nghệ thuật tương phản và dung hòa rất tài tình, kết hợp nhuần nhuyễn hai nghệ thuật làm cho bài văn sâu sắc mà không mất đi tính tự nhiên. Sự kết hợp này làm nổi bật nỗi thống khổ của người dân và bản chất nham hiểm của Mandarin. Từ đó, chúng ta biết thêm về tác giả không chỉ khó hiểu. Tôi yêu người nhưng cũng rất tài năng. Nghệ thuật viết nói riêng làm cho tác phẩm có giá trị đối với cuộc sống.

Trong văn bản “Sống chết mặc bay” của Phạm Đời Tun, nhà văn sử dụng thành công nghệ thuật tương phản. Có thể thấy rõ hai điểm tương phản cơ bản trong công việc: một bên là con người phải vật lộn, vật lộn với mưa gió với áp lực lớn, vất vả; Bên kia, một vị quan lên đập ngồi an nhàn, nhàn nhã, chìm đắm trong cờ bạc, không cho ai quấy rầy cuộc chơi của mình, trước tiên nghĩ đến việc đánh bài, mặc cho người ta thừa sống thiếu chết khi vỡ đập. Những người bảo vệ đập làm việc liên tục từ chiều đến khoảng một giờ đêm. Họ bơi trong bùn, ướt như chuột lột, ai cũng mệt; Trong khi mưa rơi, nước sông dâng cao. “Tình hình có vẻ bi thảm”, tác giả nhận xét. Cán bộ đi đập thì ngược lại. Anh ta ngồi trong phòng ở một nơi an toàn trên cao. Có người gãi chân, có người lạnh tay chân ngồi trình thẻ. Khung cảnh vui nhộn, hùng vĩ và nguy hiểm. Quân chỉ thích bài. Thay vì tắm mưa, gội gió, đứng trên bờ kè để giải oan, viên quan lại ung dung ngồi hầu hạ, hầu hạ. Quân thô bạo khi có người báo tin nóng. Kẻ đỏ mặt đòi hỏi kiểu cũ, bỏ tù người ta vì tội báo vỡ đê. Và anh vẫn vui vì đã chơi trò chơi, mặc cho mọi người rơi vào cảnh vỡ đập, một “tình huống đáng buồn” không thể diễn tả được. Tác giả đặt hai khung cảnh tương phản nhằm mục đích so sánh, và làm nổi bật sự tương phản. Người có trách nhiệm thì không có trách nhiệm, chỉ nghiện cờ bạc. Con người đã phải dầm mưa, gột rửa gió, vất vả và chống chọi với thiên nhiên một cách quyết liệt. Cuối cùng, sự vô trách nhiệm của vị quan đã dẫn đến sự cố vỡ đập. Người quan thì vui vì thẻ cao, người thì khốn vì lũ.

___

Xem thêm:

Cung cấp hai chi tiết sử dụng nghệ thuật thỏa hiệp trong văn bản “Sống và chết khi đang bay” ở đây.

Hướng dẫn

Phân tích các kỹ thuật nghệ thuật tương phản trong Cuộc sống và cái chết của Fam Doi Tun

Tương phản là một kỹ thuật nghệ thuật thường được sử dụng trong sáng tạo văn học. Nó được thể hiện thông qua việc tạo ra các động từ, cảnh và đặc điểm đối lập. Từ đó, nêu lên ý chính hoặc nội dung tư tưởng của toàn bộ tác phẩm. Trong những truyện ngắn hay của văn học Việt Nam những năm đầu thế kỷ, có thể nói truyện ngắn Sống chết mặc bay của Phạm Đới Tốn là một tác phẩm vận dụng sáng tạo và sắc sảo những thủ pháp nghệ thuật nói trên.

Sự sống và cái chết trong chuyến bay là một bức tranh, ngược lại là cảnh những con người đang chống chọi một cách tuyệt vọng và căng thẳng trước nguy cơ vỡ đập. Một bên là các quan phủ cùng nhau, tổng chỉ huy tham gia đánh tổ tôm, khi nên các quan, các bố đứng trên cây sào. Câu chuyện bắt đầu vào lúc nửa đêm cuối cùng, khi trời vẫn còn mưa to, nước sông dâng cao, con đập trông xấu hổ đến mức bị vỡ. Trên con đập, “dân làng nói với hàng trăm nghìn người rằng, từ chiều đến giờ, họ đã cố gắng hết sức để duy trì nó.” Cảnh tượng bảo vệ đập hỗn loạn và căng thẳng: “Trống đánh liên hồi, ốc thổi liên hồi, tiếng người gọi nhau nhưng ai cũng có vẻ mệt”. Nhưng mưa vẫn đổ, nước vẫn dâng cao. Dường như sức mạnh của con người đã tỏ ra bất lực trước thiên nhiên.

Trong khi “tay chân lấm lem bùn đất, hàng trăm nghìn người sợ hãi, cơ thể yếu ớt trước mưa to gió lớn”, phụ huynh và những người bảo vệ cho biết họ đang “ở nhà tập thể khác …”, thì nhà tập thể. Cũng ở trên bờ kè, nhưng cao ráo và vững chãi, dù nước có lớn đến mấy cũng không thành vấn đề. Bạn đang ngồi ở bàn làm việc? Không, vậy là tốt, sau đó mang nó cho người dân. “Trên sập … có một vị quan, bệ hạ ngồi.” Nhưng anh ấy không vẽ, mà là … anh ấy xây một cái bàn làm tổ của con tôm. Trên tấm thảm bạc đó cũng có tất cả các đại nam, nữ: giáo chủ, đội thứ nhất, thứ nhì cũng như quốc trưởng cũng ngồi hầu bài. Các “ông bố” đang ngồi đây, thì ở ngoài, con trai, cháu trai cũng có thể khóc nức nở.

Tấm thảm bạc chắc chắn và hào phóng. Ngoài đánh tổ tôm, chúng còn hút sách, ăn vạ, phục vụ,… và nhiều thứ khác nữa. Trong khi đó, bên ngoài mưa gió không ngớt, dân làng thất kinh.

Cách viết của Phạm Dion rất tự nhiên. Tiếp tục mô tả, mô tả và trộn hai cảnh như thể chúng là hai lời nhắc nhở nhỏ. Tuy nhiên, độc giả vừa xúc động, vừa kinh hoàng vì lo lắng cho tính mạng của biết bao người ôm xác con đập và vì thế mà căm ghét những tên quan tham lam vô trách nhiệm.

Phong cách nghệ thuật nghịch dị tiếp tục được phát huy và được tác giả đẩy lên cao trào khi con đập ngập ngừng vỡ. “Đôi khi con đập bị vỡ!” Một người trong số họ nói nhỏ. Nhưng anh ta “cau mày nói: Đừng làm phiền!” Các quan đang cao hứng, nên các quan trình bài vẫn lùi lại và ngồi xuống. Một lúc sau, có người vội vàng vào trong. “Bẩm… quan lớn… vỡ đập rồi!”. Nhưng những gì tiếp theo vẫn là một lời mắng mỏ kèm theo khuôn mặt đỏ bừng tức giận. Lời thoại của tác giả thật tài tình. Càng về cuối truyện, mạch truyện càng ngắn, diễn biến càng nhanh, hành động căng thẳng và ổn định. Mọi người không ngừng la hét, la hét, nổi trên mặt nước. Còn đối với cha và mẹ, khi con đập kia lại vỡ, đúng lúc. Kwan đang vo ve và vo ve hơn bao giờ hết.

Với lối miêu tả chân thực nhưng cũng hết sức sinh động và sở trường đan xen, kết hợp hai lối tương phản, tương phản, truyện ngắn mang nặng thái độ vô trách nhiệm của bọn quan tham lam. Đồng thời, Sống chết mặc bay cũng thể hiện niềm thương cảm sâu sắc đối với nỗi đau của con người. Với thành công cả về nội dung và nghệ thuật, Sống chết mặc bay xứng đáng là truyện định tính đầu tiên của văn học Việt Nam hiện đại.

Theo wikisecret.com

Bài viết được chia sẻ bởi kinhnghiem.com

Leave a Reply

Your email address will not be published.